Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

Tháng Ba ngày ấy






Thời gian chẳng bao giờ chờ đợi một ai hết. Nó cứ lao đi như mũi tên vậy. Không có điểm dừng nào cụ thể. Rồi ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy thời gian bỏ xa mình quá đỗi. Chỉ có những kỉ niệm là vẫn còn ở lại, vấn vương quanh mình.

Tháng Ba về rồi đó chị. Về để chạm vào những kỉ niệm, những nhớ thương khi ngày ấy sắp tới. Chị Hai có còn nhớ không? Ngày 11 tháng 3 của hai năm về trước, có một

Men theo nỗi nhớ




Ngày dài mặc cả buồn vui, rồi tự chọn hứng lấy những nỗi buồn dở dại, để mà ngúng nguẩy hờn dỗi với thời tiết. Trở về sau những lặp lại chán ngán, em lại ngồi lại ngó chính mình trong gương: Gương mặt hốc hác, đôi mắt mệt mỏi... Những lúc thế này, em lại nhớ anh nhiều hơn.

Ta chẳng có nhiều thời gian bên nhau, để mà có quá nhiều nỗi buồn như thế. Nhưng dường như càng ngày, em càng xấu tính

Gửi chị dâu tương lai...




Gửi chị, người sẽ cũng anh trai em bước hết cuối con đường...

Lần đầu tiên anh em có người yêu, em đã háo hức tò mò muốn biết đó là ai, muốn biết chị ấy có xinh không, chị ấy như thế nào... Đặc biệt là muốn biết ai mà lại dám yêu ông anh trai khó tính nhà em. Em cứ í ới xin gặp nhưng anh không muốn, chỉ nói rằng chị ấy rất giống em. Chị biết không cũng là lần đầu tiên em thấy anh tủm tỉm cười

Những niềm ủi an




Thật mà khó tưởng tượng ra một thế giới không có âm nhạc.

Mới đây, tôi dọn lại ổ đĩa, xóa đi một cơ man nhiều bài hát, ước mong trốn khỏi những lăn tăn kỉ niệm. Bởi, thế này, chỉ cần một lần vào quán cà phê, vào một cửa hàng sách, vào một khoảng không gian lạ lẫm hay quen thuộc nào đó, rồi bất chợt nghe thấy bản nhạc cũ của lòng, thì cả con người ta cứ thế mà xao xuyến hoài không dứt. Có thể

Ngõ vắng...






Ảnh minh họa

Hôm nay sinh nhật cậu…

Tớ chẳng bao giờ chu đáo, tinh tế được… Điều đó trái ngược hẳn với cậu. Cậu luôn chăm sóc tớ, ủi an tớ, nhớ hộ tớ những điều tớ để rơi vãi ở đâu đó, trong tiềm thức, trong hiện tại hay một đoạn đường nào đó tớ đã đi qua…

“Này, đến Hà Nội chỉ ngủ sao? Đêm Hà Nội chớm Đông đẹp như thế này… Ừ, thôi thì cậu cứ ngủ đi… Tớ đi dạo một mình vậy”.

“Cậu không

Hết sức cô đơn




Cô đơn quá khiến người ta mệt mỏi, đủ đầy quá cũng chẳng khiến người ta khá khẩm hơn.

Chỗ ở mới của tôi, không biết bao nhiêu lần tôi than vãn với bao nhiêu người rằng nó rất tốt! Cái chính là gần trường học của tôi hiện tại, đó là lý do vì sao tôi lại chuyển ra ở đó, mục đích của tôi đến đây là gì? Là để nghiên cứu và học tập. Đó mới là cái mục đích chính, một mục đích chết tiệt! Nhiều người

Mình xa nhau rồi






Mình xa nhau rồi. Với anh quãng đường từ nay sẽ dài thật dài, rộng thật rộng, thênh thang như vô chừng. Em có còn nhớ nhung chút gì không? Những kỉ niệm có còn hằn in sâu thẳm trong trí nhớ, những cái nắm tay của một tình yêu non nớt đầu đời, những nỗi lòng ghen tuông có khi là điều hơi vô cớ…

Từ nay sẽ chỉ có một niềm đau còn ở lại với riêng anh, sẽ còn vẹn nguyên những gì từng làm anh

Tôi ơi, mưa có buồn không?




Một tháng mưa âm thầm ngày nối ngày không biết mệt mỏi, không biết bao lâu rồi mình ủ dột bơi bải trong từng cảm xúc. Cái mà người ta gọi là ánh nắng mặt trời chạy trốn hay mải chơi nơi nào không thấy về để đám lá vàng theo mưa bay khắp muôn nơi.

Tháng Ba rồi đấy, tháng Ba cũng cho tôi hơn ba mươi tuổi đời. Đủ già nua của thiếu nữ vào đời, đủ trẻ trung của một người đàn bà tự mình đứng bằng

Hoa về miền nước mặn




Thị trấn lọt giữa vùng nước mặn rộng lớn nằm ở cuối nguồn Mê Kông, cái mặn chát thâm căn cố đế gắn bó từ lâu đời. Dòng sông cuồn cuộn phù sa chảy ráo riết ra biển có độ mặn không thua nước biển bao nhiêu, xuống đó mà tắm, lội lên bờ, nước mặn bám rít không chịu nổi, phải xả nước ngọt như tắm biển. Kênh rạch chằng chịt cũng thế, còn vùng đất nuôi tôm chạy sát chân trời, cũng vậy… Nước mặn,

Mùa gió...






For Virgo...

Người có nhớ mùa gió năm ấy không?

Người bước vào cuộc đời ta nhẹ nhàng và hoang dại. Ta không biết đến những định nghĩa của riêng mình. Ta đuổi theo bóng đêm nhung nhớ. Ta ngây ngốc giữa những cơn gió chuyển mùa, đầy đam mê. Bây giờ thì người cũng rời khỏi cuộc đời ta rồi. 

Ta không biết người rời khỏi ta như thế nào nữa? Một ngày thôi, đủ để ta biết rằng người thật sự đã

Giá như anh có thể






Giá như anh có thể đi mà không ngoảnh đầu nhìn lại, thì mỗi lần ngang qua con đường mà chúng ta đã từng bước, nỗi nhớ em sẽ không dâng lên cồn cào làm anh phải nghẹn ngào bao nỗi. Anh nhớ em, từng phút, từng giây để bao lần phải giật mình thức giấc giữa đêm khuya mà mồ hôi nhễ nhại. Anh biết nỗi nhớ rất đáng sợ, nó có thể làm con người ta gầy hao, thậm chí kiệt quệ, nhưng anh chẳng thể dừng

Ngày thứ ba, Nothing compares to you

Sẽ không có câu chuyện nào cho ngày thứ ba.Vì em đang ngồi trước gương, mái tóc buộc gọn lại sau gáy, nhìn thẳng vào "cô gái ấy" trong gương. Như đang nhìn vào Sinead O' Connor năm 1990. Trên màn hình màu cực lớn, chỉ có mỗi khuôn mặt trắng nhợt, mái đầu trọc lóc kiêu hãnh, từng đường nét, từng cử động của cơ mặt, từng nét mi rung, và đôi mắt mở to trong vắt, đều hát lên một nỗi đau đớn làm tan

Saigon, Era mùa lá rụng



Mùa lá rụng

"Cafe""Ừ"Bọn họ thường hẹn hò với nhau theo kiểu đó. Và một điều chắc chắn rằng, chỉ một lúc sau, họ - cả hai - xuất hiện ở điểm hẹn. Hai ly đen đá. Không đường. Điệu Jazz cũ. Và mùi khói thuốc cay nồng.Saigon mùa này không phải mùa lá rụng. Vậy mà lá vàng rơi rất nhiều. Cả đoạn phố loang lỗ nắng cứ như đang sẵn sàng. Rất sẵn sàng cho một thước phim kiểu tình cảm lãng mạn.Bọn họ